Hạn chế của Basel II, sáng kiến khắc phục hướng đến Basel III của BIS và hàm ý cho Việt Nam
25/09/2023 9.988 lượt xem
Tóm tắt: Hiệp ước Basel II đã và đang được các ngân hàng thương mại (NHTM) áp dụng rộng rãi như một chiến lược nhằm mục đích nâng cao chất lượng quản trị rủi ro, đảm bảo sự ổn định tài chính của ngân hàng. Mặc dù vậy, cuộc khủng hoảng tài chính ngân hàng giai đoạn 2008 - 2009 với sự sụp đổ của nhiều định chế tài chính lớn như Ngân hàng Đầu tư Bear Stearns, các ngân hàng Fannie Mae, Freddie Mac, Lehman Brothers đã cho thấy những điểm yếu của Basel II như mức vốn cấp 1 (Tier 1) tối thiểu 4% và tỉ lệ an toàn vốn không đủ bù đắp các khoản lỗ lớn; một số kĩ thuật sử dụng kế toán sáng tạo có thể che đậy rủi ro tín dụng; suy thoái kinh tế có thể dẫn đến áp lực bán tháo làm tăng tính thuận chu kì của hệ thống; sử dụng một số sản phẩm tài chính phức tạp như công cụ phái sinh, bảo lãnh như một phần của việc giảm rủi ro tín dụng… Do vậy, bài viết này tập trung nghiên cứu: (i) Một số hạn chế của Basel II; (ii) Quan điểm điều chỉnh quy định hướng đến Basel III của BIS; (iii) Sáng kiến triển khai thực hiện Basel III của IMF/BIS; (iv) Một số hàm ý khuyến nghị cho NHTM Việt Nam khắc phục lỗ hổng, hạn chế trong ứng dụng Basel II và triển khai thực hiện Basel III hiệu quả, phù hợp.

Từ khóa: Hạn chế của Basel II, kinh nghiệm thực hiện Basel III.
 
LIMITATIONS OF BASEL II, BIS’S INITIATIVE FOR IMPROVEMENT TOWARDS BASEL III  
AND IMPLICATIONS FOR VIETNAM
 
Abstract: Basel II has been widely applied by commercial banks as a strategy aimed at improving risk management and ensuring bank’s financial stability. However, financial crisis period 2008 - 2009 with the collapse of several large financial institutions such as Bear Stearns, Fannie Mae, Freddie Mac, Lehman Brothers showed limitations of Basel II; for example, the minimum level of Tier 1 (Tier 1) capital of 4% and the capital adequacy ratio are not enough to cover large losses; some innovative accounting techniques can mask credit risk; economic recession may lead to asset sell-off which increases the procyclicality of the system; a number of complex financial products such as derivatives, guarantees are used to reduce credit risk… Therefore, this article focuses on: (i) Limitations of Basel II; (ii) BIS’s view on regulatory adjustment towards Basel III; (iii) IMF/BIS’s initiative for Basel III implementation; and (iv) Recommendations for Vietnam’s commercial banks to overcome gaps and limitations in Basel II application and implement Basel III effectively and appropriately.
 
Keywords: Limitations of Basel II, experience in implementing Basel III.

1. Khái quát về Hiệp ước Basel II
 
Ủy ban Basel về giám sát ngân hàng (Basel Committee on Banking Supervision - BCBS) được thành lập năm 1974. Nhằm ngăn chặn sự sụp đổ của một số ngân hàng trong những năm của thập kỉ 80 do những thay đổi nghiêm trọng của lãi suất, ứng phó với lạm phát và sự thay đổi đáng kể của tỉ giá sau khi hệ thống Bretton Woods bị bãi bỏ, BCBS đã ban hành Hiệp ước Basel I (1988) và sau đó là Hiệp ước Basel II (2004) nhằm mục đích nâng cao chất lượng, đảm bảo sự ổn định của hệ thống ngân hàng; tạo lập và duy trì một sân chơi bình đẳng cho các ngân hàng; đẩy mạnh việc chấp nhận các thông lệ nghiêm ngặt hơn trong việc quản lí rủi ro, chuyển dần từ cơ chế điều tiết dựa trên tỉ lệ hướng đến cơ chế điều tiết dựa nhiều vào các số liệu nội bộ, các thông lệ và mô hình. Basel II quy định quản lí rủi ro ngân hàng dựa trên ba trụ cột chính: Trụ cột 1 yêu cầu về mức vốn tối thiểu; trong đó quy định các ngân hàng hoạt động quốc tế phải duy trì một lượng vốn pháp định tối thiểu 8% được tính toán cho ba thành phần rủi ro chính của ngân hàng là rủi ro tín dụng, rủi ro hoạt động và rủi ro thị trường; Trụ cột 2 yêu cầu về giám sát của cơ quan quản lí dựa trên 04 nguyên tắc chính: (i) Các ngân hàng cần phải có một quy trình đánh giá được mức độ đầy đủ vốn nội bộ theo danh mục rủi ro và phải có được một chiến lược đúng đắn nhằm duy trì mức vốn đó (ICAAP); (ii) Các giám sát viên nên rà soát và đánh giá việc xác định mức độ vốn nội bộ và chiến lược của ngân hàng, cũng như khả năng giám sát và đảm bảo tuân thủ tỉ lệ vốn tối thiểu; giám sát viên nên thực hiện một số hành động giám sát phù hợp nếu họ không hài lòng với kết quả của quy trình này; (iii) Giám sát viên khuyến nghị các ngân hàng duy trì mức vốn cao hơn mức tối thiểu theo quy định; (iv) Giám sát viên nên can thiệp ở giai đoạn đầu để đảm bảo mức vốn của ngân hàng không giảm dưới mức tối thiểu theo quy định và có thể yêu cầu sửa đổi ngay lập tức nếu mức vốn không được duy trì trên mức tối thiểu; Trụ cột 3 yêu cầu các ngân hàng cần phải công khai thông tin một cách thích đáng theo nguyên tắc thị trường. Basel II đưa ra một danh sách các yêu cầu buộc các ngân hàng phải công khai thông tin, từ những thông tin về cơ cấu vốn, mức độ đầy đủ vốn, mức độ nhạy cảm của ngân hàng với rủi ro tín dụng, rủi ro thị trường, rủi ro vận hành. 
 
2. Tổng quan nghiên cứu một số hạn chế của Hiệp ước Basel II cho các ngân hàng hoạt động quốc tế
 
Basel II được coi như một thông lệ quan trọng để nâng cao chất lượng, ổn định hệ thống ngân hàng, nhưng cuộc khủng hoảng tài chính - ngân hàng giai đoạn 2008 - 2009 với sự sụp đổ của nhiều định chế tài chính lớn như Lehman Brothers đã cho thấy những lỗ hổng, hạn chế của Basel II. 
 
Georgios L. Vousinas (2015) chỉ ra hạn chế: (i) Các ngân hàng tuân thủ mức vốn cấp 1 (Tier 1) tối thiểu 4% và tỉ lệ an toàn vốn không đủ bù đắp các khoản lỗ lớn do tỉ lệ đòn bẩy cao và khả năng hấp thụ lỗ của ngân hàng suy giảm; (ii) Trách nhiệm đánh giá rủi ro của đối tác được giao cho các tổ chức xếp hạng tín dụng (S&P, Fitch, Moody’s). Đây là những tổ chức đã được chứng minh là dễ bị tổn thương trước các xung đột lợi ích tiềm ẩn; (iii) Basel II thúc đẩy sự cạnh tranh quá mức giữa các tổ chức tín dụng, trong đó lợi tức đầu tư được đánh giá liên quan đến các khoản tiền cầm cố (sử dụng lợi nhuận trên vốn điều chỉnh theo rủi ro); (iv) Khuếch đại việc sử dụng kế toán sáng tạo và các kĩ thuật che đậy rủi ro tín dụng (RWA); (v) Không yêu cầu các tổ chức tín dụng cải thiện tỉ lệ an toàn vốn tối thiểu bằng cách tăng vốn và giảm RWA, khi mà trong thời kì suy thoái kinh tế dẫn đến áp lực bán tháo (bán cháy hàng), làm tăng tính thuận chu kì của hệ thống; (vi) Thúc đẩy việc sử dụng các sản phẩm tài chính phức tạp (công cụ phái sinh...) và bảo lãnh như một phần của việc giảm rủi ro tín dụng, nhưng đồng thời đưa ra việc xử lí các phương tiện đầu tư có đặc điểm là thiếu minh bạch, với ví dụ tiêu biểu nhất là chứng khoán hóa. Điều này xảy ra khi các tổ chức tài chính đóng gói các khoản vay thành chứng khoán bảo đảm bằng tài sản và sau đó chuyển chúng ra khỏi bảng cân đối kế toán của họ để giảm rủi ro tài sản. Kết quả là quá trình này cho phép nhiều ngân hàng giảm yêu cầu về vốn, chấp nhận rủi ro, đồng thời tăng đòn bẩy; (vii) Chưa tính đến quá trình nội tại của nền tảng rủi ro. Các mô hình nội bộ được các tổ chức tín dụng sử dụng dựa trên giả định rằng rủi ro tín dụng và hoạt động là một quá trình ngoại sinh và có thể định lượng được. Phát hiện này không xem xét ảnh hưởng đến sự phát triển rủi ro của những người đưa ra dự đoán. Các phản ứng và dự đoán không đồng nhất về các yếu tố kinh tế bị loại bỏ. Ngược lại, trong thời kì hỗn loạn, các dự đoán và phản ứng mới nổi cho thấy mức độ đồng nhất cao. Giả định này ngụ ý rằng quy trình đánh giá rủi ro là nội sinh, do đó, nó trở nên rất khó định lượng.
 
Daniela và Dorina, Zepodeanu Daniela và Gall Raluca Dorina (2009) cũng nghiên cứu, chỉ ra nhược điểm của Basel II là: (i) Đề xuất giải pháp đảm bảo an toàn vốn của ngân hàng dựa trên hồ sơ rủi ro tài sản của ngân hàng bắt đầu từ một tình huống tín dụng nhất định mà ngân hàng có trong danh mục đầu tư của mình; (ii) Việc xung đột giữa cơ quan giám sát và ngân hàng có thể xảy ra do việc ngân hàng có quyền tự do lựa chọn chiến lược riêng của họ, trong khi các giám sát viên của cơ quan giám sát lại có quyền từ chối chúng dựa trên đánh giá cá nhân; (iii) Trong bối cảnh khủng hoảng tài chính toàn cầu, Basel II được đánh giá là nhạy cảm với rủi ro hơn nhưng chưa đầy đủ bởi một số rủi ro khác đang nổi bật trên thị trường vốn như rủi ro chiến lược, rủi ro hệ thống, rủi ro danh tiếng không phải là rủi ro hoạt động; (iv) Việc triển khai Basel II đòi hỏi chi phí cao liên quan đến đào tạo nhân viên, công nghệ thông tin; (v) Tạo ra sự phân biệt giữa các ngân hàng nhỏ và các ngân hàng lớn; nhược điểm này cũng được Tonveronachi (2007) chỉ ra rằng, khi các ngân hàng và tập đoàn tài chính lớn áp dụng phương pháp tiếp cận an toàn vốn nâng cao sẽ có lợi ích lớn hơn các ngân hàng nhỏ bị hạn chế phương pháp tiếp cận tiêu chuẩn về an toàn vốn dẫn tới việc gia tăng sự bất bình đẳng trong cạnh tranh giữa các ngân hàng.
 
Adrian Blundell Wignall và Paul Atkinson (2010) cho rằng: (i) Các công thức tính trọng số rủi ro trong các quy định về vốn của Basel dựa trên một mô hình toán học cụ thể do Ủy ban Basel xây dựng, có giới hạn là “Bất biến danh mục đầu tư”. Nghĩa là vốn cần thiết cho các khoản vay chỉ nên phụ thuộc vào khoản vay của rủi ro đó, chứ không phụ thuộc vào danh mục đầu tư mà nó thêm vào (Gordy, 2003). Và do đó, nhược điểm là nó không phản ánh tầm quan trọng của đa dạng hóa như một ảnh hưởng đối với danh mục đầu tư. Vì vậy, các yêu cầu về vốn tối thiểu liên quan đến bất kì loại khoản vay nào do rủi ro tín dụng chỉ đơn giản là tăng tuyến tính đối với việc nắm giữ loại tài sản đó, bất kể quy mô rủi ro (nghĩa là đa dạng hóa thích hợp được giả định đơn giản). Điều này có nghĩa là nó không hạn chế sự tập trung của danh mục đầu tư (ví dụ như có thể xảy ra theo quy tắc bậc hai áp dụng cho những sai lệch so với tiêu chuẩn đa dạng hóa). Vấn đề tập trung được giao cho các giám sát viên trong trụ cột 2; (ii) Hợp đồng hoán đổi nợ xấu (CDS) phá hủy các quan niệm về rủi ro trong các tổ chức tài chính. Cụ thể là cách tiếp cận theo trọng số rủi ro của Basel khuyến khích danh mục đầu tư tập trung vào các tài sản có trọng số rủi ro thấp như trái phiếu chính phủ, thế chấp và cho vay giữa các ngân hàng luôn có động cơ tiết kiệm vốn và mở rộng kinh doanh sang các lĩnh vực có trọng số thấp hơn. Tuy nhiên, khi cách tiếp cận này phát triển cùng với thị trường CDS, các ngân hàng có thể tự chuyển đổi các nhóm rủi ro bằng các công cụ phái sinh, do đó làm suy yếu ý tưởng cơ bản về tỉ trọng vốn, mà không phải giao dịch nhiều chứng khoán cơ sở trên thị trường sơ cấp (ưu tiên tài sản có trọng số rủi ro thấp). Như vậy, đây là vấn đề về những cam kết trong hệ thống tài chính. Nếu quy định xử lí các cam kết khác nhau trong những lĩnh vực khác nhau, thì với các thị trường tín dụng hoàn chỉnh, các cam kết sẽ được chuyển thành các cam kết có chi phí vốn thấp nhất; (iii) Việc các ngân hàng tham gia vào hoạt động thị trường vốn mà họ không có đủ vốn; chứng khoán hóa kho hàng trong và ngoại bảng cân đối kế toán là một vấn đề lớn chưa được quy định chặt chẽ trong các quy định về vốn. Điều này có thể tiềm ẩn sự ảnh hưởng và rủi ro đối tác, là nguyên nhân dẫn đến khủng hoảng tài chính toàn cầu; (iv) Các quy định về vốn của Basel II còn thiếu, chưa hạn chế được tính chu kì đã tồn tại trong Basel II như: Tỉ lệ đòn bẩy phụ thuộc vào giá trị thị trường (cao vào thời điểm thuận lợi và thấp vào thời điểm khó khăn); chính sách tín dụng dễ dàng vào thời điểm thuận lợi, thắt chặt vào thời điểm khó khăn; cơ chế ghi nhận và đền bù lợi nhuận khuyến khích chấp nhận rủi ro ngắn hạn, nhưng không được điều chỉnh theo rủi ro trong chu kì kinh doanh.
 
Caio Ferreira, Nigel Jenkinson và Christopher Wilson (IMF, 2019) đã chỉ ra những điểm yếu của quy định Basel II trước tác động của khủng hoảng tài chính bao gồm: Sự thiếu sót của hệ thống quản lí và giám sát; sự ưu đãi không phù hợp cho các ngân hàng, rủi ro của các nhà quản lí; sai sót trong các kĩ thuật được sử dụng để đo lường, định giá và quản lí rủi ro; điểm yếu trong quản trị công ty đã hạn chế việc giám sát rủi ro của các ngân hàng cũng như duy trì sự minh bạch, đạo đức.
 
Những phân tích lỗ hổng, hạn chế nêu trên và thực tế khủng hoảng hệ thống ngân hàng đã chứng tỏ các quy tắc an toàn, các chính sách theo hướng dẫn của Basel II là chưa đủ để ngăn chặn sự sụp đổ của các tập đoàn tài chính lớn dẫn đến suy thoái kinh tế sâu sắc. Do đó cần phải có những cơ chế cải tiến mới, một chiến lược hỗ trợ hướng tới cải cách triệt để nhằm đảm bảo tính ổn định và hiệu quả tài chính, ngân hàng. 
 
3. Các sáng kiến khắc phục hạn chế trong quy định Basel II của BIS nhằm ứng phó khủng hoảng ngân hàng quốc tế
 
Các sáng kiến cải tiến quy định của BIS nhằm ứng phó khủng hoảng hệ thống ngân hàng quốc tế tập trung vào việc: (i) Xây dựng các thể chế tài chính vững chắc: Trước cuộc khủng hoảng, sự thiếu sót trong các tiêu chuẩn quản lí và giám sát đã cho phép các tổ chức có vốn hóa thấp, được bảo vệ kém trước các cú sốc thanh khoản và tập trung vào lợi nhuận ngắn hạn mà không quan tâm nhiều đến tính bền vững của hoạt động kinh doanh trong dài hạn. Các sáng kiến chính để giải quyết những vấn đề này bao gồm các yêu cầu về vốn và thanh khoản mới (BCBS, 2011a và 2017b) và các hướng dẫn về thực hành lương, thưởng để giảm bớt sự tập trung của các nhà quản lí và nhân viên ngân hàng vào hiệu suất ngắn hạn mà bỏ qua rủi ro dài hạn (FSB, 2009); (ii) Xây dựng khuôn khổ mới cho các thể chế quan trọng: Do sự mong manh trong tỉ lệ vốn và thiếu khuôn khổ giải quyết hiệu quả, các ngân hàng lớn trong hệ thống đã được cứu trợ để duy trì các dịch vụ tài chính quan trọng và tránh tác động thậm chí còn lớn hơn đối với nền kinh tế thực. Kết quả là, một khuôn khổ mới cho các thể chế quan trọng trong hệ thống được thống nhất, bao gồm các yêu cầu về khả năng hấp thụ tổn thất cao hơn (BCBS, 2013c), đưa ra các khuôn khổ xử lí mới (FSB, 2014) để giúp các thể chế này có thể giải quyết được mà không gây gián đoạn thị trường đáng kể; hỗ trợ người nộp thuế, yêu cầu giám sát bổ sung và chuyên sâu hơn (FSB, 2010); (iii) Giúp thị trường chứng khoán phái sinh an toàn hơn: Trước khủng hoảng tài chính toàn cầu, các công cụ phái sinh chủ yếu được giao dịch và thanh toán song phương, tạo ra một thị trường chưa rõ ràng, làm tăng rủi ro hệ thống do tính liên kết với nhau. Các tiêu chuẩn mới yêu cầu báo cáo các hợp đồng không cần kê đơn cho các kho lưu trữ giao dịch và các hợp đồng thanh toán bù trừ được tiêu chuẩn hóa thông qua các đối tác trung tâm (BCBS 2015d; FSB, 2017b); (iv) Chuyển đổi ngân hàng ngầm thành tài chính linh hoạt dựa trên thị trường: Các tổ chức phi ngân hàng và phi bảo hiểm hầu hết nằm ngoài phạm vi quản lí cẩn trọng dựa trên giả định rằng chúng sẽ không gây rủi ro cho sự ổn định tài chính. Các tiêu chuẩn mới tăng cường giám sát và điều tiết hệ thống ngân hàng ngầm (FSB, 2013; và FSB, 2017a); (v) Những thay đổi chính sách khác nhằm giúp củng cố hệ thống tài chính: Hướng dẫn về giải quyết đối tác cấp trung ương (FSB, 2017d); tăng cường yêu cầu công bố thông tin (BCBS, 2017c); sửa đổi cách xử lí vốn đối với chứng khoán hóa (BCBS, 2018b); hướng dẫn xử lí thận trọng các tài sản có vấn đề (BCBS, 2017d); nguyên tắc quản trị công ty lành mạnh (BCBS, 2015c); hướng dẫn tổng hợp và báo cáo dữ liệu rủi ro hiệu quả (BCBS, 2013). 
 
Những sáng kiến cải cách này của BIS được quy định chi tiết trong khuôn khổ pháp lí với tên gọi là Hiệp ước Basel III; trong đó quy định di chuyển từ cấp độ an toàn vi mô (như mức đủ vốn, tỉ lệ đòn bẩy, tỉ lệ thanh khoản…) nhằm tăng cường khả năng chống chịu, phục hồi vốn của từng ngân hàng trong giai đoạn căng thẳng; lượng vốn cao hơn ngụ ý khả năng hấp thụ tổn thất cao hơn, các ngân hàng có thể chịu được giai đoạn suy thoái dài hơn. Đồng thời chuyển sang cấp độ an toàn vĩ mô là phòng ngừa, tập trung xử lí rủi ro hệ thống cũng như tính thuận chu kì vì những rủi ro này thường xảy ra theo thời gian. Hai cách tiếp cận an toàn vĩ mô và vi mô này quan hệ mật thiết với nhau vì độ co giãn cao hơn của tỉ lệ an toàn vốn ở cấp ngân hàng sẽ làm giảm nguy cơ xảy ra khủng hoảng hệ thống và tăng cường khả năng bù đắp rủi ro ngân hàng. 
 
Yêu cầu về vốn mới: Basel III (2010) yêu cầu các ngân hàng tự tài trợ 4,5% vốn chủ sở hữu phổ thông cấp 1 (CET1) (tăng từ 2% trong Basel II) cho tài sản có trọng số rủi ro RWA. Kể từ năm 2015, tỉ lệ CET1 tối thiểu là 4,5% phải được ngân hàng duy trì mọi lúc (vốn cấp 1 tối thiểu tăng từ 4% trong Basel II lên 6%, áp dụng vào năm 2015 so với RWA. 6% này bao gồm 4,5% CET1, cộng thêm 1,5% bổ sung bậc 1). 
 
Basel III đã giới thiệu hai bộ đệm vốn bổ sung: (i) Bộ đệm bảo toàn vốn bắt buộc, tương đương với 2,5% tài sản có trọng số rủi ro; (ii) Bộ đệm vốn nghịch chu kì, cho phép các nhà quản lí quốc gia yêu cầu thêm 2,5% vốn trong thời kì tín dụng tăng trưởng cao. Mức đệm này nằm trong khoảng từ 0% đến 2,5% RWA và phải được đáp ứng bằng vốn CET1.
 
Yêu cầu về tỉ lệ đòn bẩy: Basel III đưa ra “Tỉ lệ đòn bẩy” tối thiểu. Đây là tỉ lệ đòn bẩy minh bạch, đơn giản, không dựa trên rủi ro và được tính bằng cách lấy vốn cấp 1 chia cho tổng tài sản hợp nhất bình quân của ngân hàng (tổng số tài sản và các khoản mục ngoài bảng cân đối kế toán). Tỉ lệ này đóng vai trò là điểm dừng cho các chỉ số vốn dựa trên rủi ro. Các ngân hàng dự kiến ​​sẽ duy trì tỉ lệ đòn bẩy trên 3%.
 
Yêu cầu về tính thanh khoản: Basel III đã đưa ra hai tỉ lệ áp dụng là: (i) Tỉ lệ bao phủ thanh khoản: Yêu cầu các ngân hàng nắm giữ đủ tài sản có tính thanh khoản cao để trang trải tổng dòng tiền ròng trong 30 ngày ở khoảng thời gian căng thẳng; (ii) Tỉ lệ nguồn vốn ổn định ròng: Yêu cầu các ngân hàng phải giữ duy trì một cấu trúc vốn bền vững, hạn chế sự phụ thuộc vào các nguồn vốn tài trợ bán buôn ngắn hạn đối với tất cả các khoản mục tài sản nội và ngoại bảng để duy trì nguồn vốn ổn định cần thiết trong thời gian căng thẳng kéo dài một năm, giảm nguy cơ vị thế thanh khoản bị xói mòn dẫn tới khủng hoảng ngân hàng cũng như căng thẳng toàn hệ thống.
 
Quy định rủi ro tín dụng về phía đối tác (SA-CCR) và các rủi ro của ngân hàng có liên quan tới việc thanh toán qua trung tâm thanh toán bù trừ (CCP): Tăng cường việc phòng ngừa rủi ro tín dụng về phía đối tác bằng việc đo lường rủi ro với các yêu cầu nghiêm ngặt hơn. Về rủi ro liên quan tới CCP, Ủy ban Basel đã đề xuất áp dụng trọng số rủi ro thương mại là 2% đối với một CCP. Trong trường hợp nếu các quỹ đầu tư rủi ro muốn trở thành một CCP đủ tiêu chuẩn sẽ phải bị vốn hóa dựa theo phương thức đo lường rủi ro phù hợp mà có thể ước tính được rủi ro phát sinh từ các quỹ đầu tư đó.
 
Rủi ro thị trường (FRTB): Là một tập hợp các đề xuất của Ủy ban Basel về giám sát ngân hàng đối với yêu cầu vốn mới liên quan đến rủi ro thị trường đối với các ngân hàng. Các bản sửa đổi của FRTB giải quyết những khiếm khuyết liên quan đến phương pháp tiếp cận tiêu chuẩn hóa hiện có và phương pháp tiếp cận mô hình nội bộ.
 
Ngày 07/12/2017, BIS đã công bố kết quả cải cách các quy định của Basel III và lùi thời hạn áp dụng sang năm 2022; một mặt tạo điều kiện cho các ngân hàng có đủ thời gian để triển khai, mặt khác đảm bảo độ tin cậy trong việc tính toán các tài sản có rủi ro và cải thiện khả năng so sánh về tỉ lệ vốn các ngân hàng bằng cách: (i) Tăng cường tính mạnh mẽ và độ nhạy cảm với rủi ro của các phương pháp tiếp cận được tiêu chuẩn hóa đối với rủi ro tín dụng, rủi ro điều chỉnh giá tín dụng (CVA) và rủi ro hoạt động; (ii) Hạn chế việc sử dụng các phương pháp tiếp cận mô hình nội bộ bằng cách đặt giới hạn đối với một số đầu vào nhất định được sử dụng để tính toán các yêu cầu tối thiểu về vốn theo cách tiếp cận dựa trên xếp hạng nội bộ IRB; (iii) Giới thiệu bộ đệm tỉ lệ đòn bẩy để có thể hạn chế hơn nữa đòn bẩy của các G-SIBs; (iv) Thay thế sàn đầu ra hiện tại của Basel II bằng một sàn nhạy cảm với rủi ro hơn nữa dựa trên phương pháp chuẩn hóa Basel III. 
 
Như vậy, các cải cách quy định của BIS sau khủng hoảng đã củng cố đáng kể hệ thống tài chính. Số lượng và chất lượng vốn pháp định của ngân hàng đã được cải thiện nhiều hơn so với mức trước khủng hoảng; các yêu cầu thanh khoản mới đã trang bị tốt hơn cho các ngân hàng để chống lại các cú sốc thanh khoản. Các cải cách cũng đã đặt ra các tiêu chuẩn quy định, kì vọng giám sát và cách tiếp cận xử lí cao hơn tương ứng đối với các tổ chức tài chính quan trọng trong hệ thống, có khả năng làm giảm khả năng xảy ra rủi ro hệ thống và tăng cường khả năng đối phó. Mặc dù một số khía cạnh chính vẫn đang được tiếp tục nghiên cứu, nhưng cũng có thể thấy tiến bộ trong các lĩnh vực chính sách như quản lí khủng hoảng, ngân hàng ngầm, cơ sở hạ tầng thị trường tài chính và các công cụ phái sinh (FSB, 2017c).
 
4. Các sáng kiến thực tiễn triển khai Basel III của IMF/BIS 
 
Những sáng kiến mới của Basel III được hướng đến các tổ chức tài chính lớn hoạt động trên phạm vi quốc tế tại các thị trường tài chính phức tạp và được mở rộng sang nhiều nước. Mặc dù vậy, bộ tiêu chuẩn đầy đủ có thể không phải lúc nào cũng được áp dụng cho các thị trường tài chính nhỏ hơn, ít phức tạp hơn, nơi có hệ thống tài chính và năng lực giám sát vẫn đang phát triển. Vì vậy, để các tiêu chuẩn này phù hợp thì các nền kinh tế phát triển (DE1) có thể xem xét điều chỉnh các tiêu chuẩn quốc tế cho phù hợp với mức độ phức tạp và quy mô tổ chức tài chính của họ. Một số nguyên tắc tại Hộp 1 sẽ hướng dẫn bất kì sự thích ứng nào như vậy. 
 
Bên cạnh đó, để triển khai áp dụng Basel III, các DE có thể xem xét vận dụng quy định ở mức phù hợp. Cụ thể:
 
(i) Đối với yêu cầu về vốn tối thiểu 
 
Các ngân hàng được yêu cầu phải đáp ứng các tỉ lệ khác nhau của vốn chủ sở hữu phổ thông, cấp 1 và tổng vốn. Các cải cách theo quy định Basel III đã làm tăng đáng kể khả năng hấp thụ thua lỗ của các ngân hàng bằng cách nâng cao chất lượng vốn pháp định. Cụ thể như: (i) Tập trung nhiều hơn vào vốn cổ phần phổ thông; (ii) Tập hợp các quy định điều chỉnh và khấu trừ vốn toàn diện hơn; (iii) Yêu cầu chặt chẽ hơn đối với các công cụ nợ… để được coi là đủ điều kiện cho vốn cấp 1, cấp 2 (BCBS, 2011a). Đây là các tiến bộ quan trọng cần được xem xét ở tất cả các quốc gia. Mặc dù vậy, đối với định nghĩa mới về vốn, hầu hết các DE phụ thuộc nhiều hơn vào vốn chủ sở hữu chung so với các nước AE2 và các khoản khấu trừ theo quy định thường không có ý nghĩa, làm giảm tác động của việc điều chỉnh khuôn khổ theo định nghĩa của Basel III. Các DE có thể thực hiện định nghĩa về vốn của Basel III theo cách đơn giản hơn nhưng vẫn phù hợp. Một số điều chỉnh theo quy định và miễn trừ đối với các khoản khấu trừ có các quy tắc phức tạp phản ánh các trường hợp cụ thể của quy trình thiết lập tiêu chuẩn quốc tế liên quan đến các AE cụ thể và thường không áp dụng cho các DE. Ví dụ, DE có thể xem xét khấu trừ hoàn toàn: (i) Quyền trả nợ thế chấp; (ii) Tài sản thuế thu nhập hoãn lại do chênh lệch thời gian; (iii) Các khoản đầu tư đáng kể vào các tổ chức tài chính chưa hợp nhất. Điều này sẽ tạo ra một khuôn khổ đơn giản hơn, thường không có tác động đáng kể. Tác động tiêu cực của việc khấu trừ các công cụ nợ và công cụ nợ đủ điều kiện nhận vốn theo Basel I/II sẽ không còn được chấp nhận, có thể được giảm thiểu thông qua quá trình chuyển tiếp, sắp xếp. Việc thực hiện định nghĩa về vốn của Basel III có khả năng làm cho các công cụ nợ và hỗn hợp đã phát hành trước đó không đủ điều kiện cho vốn pháp định. Những công cụ này thường có kì hạn dài và đắt hơn so với tài trợ nợ cao cấp. Cơ quan chức năng cần xem xét khối lượng của chúng trong hệ thống ngân hàng, cũng như thời gian đáo hạn và khả năng mua lại khi thiết kế quá trình chuyển đổi. 
 
(ii) Đối với yêu cầu về vốn đệm
 
Nhằm mục đích giảm tính chu kì của quy định và khuyến khích tích lũy vốn thông qua việc giữ lại thu nhập, các ngân hàng dự kiến sẽ tích lũy vốn cao hơn vào thời điểm thuận lợi, vốn có thể được rút ra khi phát sinh thua lỗ (vốn đệm). Việc tạo ra các bộ đệm vốn bên cạnh các yêu cầu tối thiểu sẽ tăng cường khía cạnh an toàn vĩ mô của quy định và tạo điều kiện cho hành động giám sát. Bộ đệm vốn do Basel III thiết lập được hình thành bởi ba yếu tố: Bộ đệm bảo toàn vốn, bộ đệm vốn ngược chu kì và bộ đệm ngân hàng quan trọng trong hệ thống. Trên thực tế, ba yếu tố này bổ sung cho nhau và tạo thành một bộ đệm vốn duy nhất.
 
Bộ  đệm  bảo  toàn  vốn: Bộ đệm bảo toàn vốn phù hợp với nhu cầu của DE. Yêu cầu này dựa trên một quy tắc bảo toàn vốn đơn giản được áp dụng thống nhất cho tất cả các ngân hàng và dự kiến sẽ không thay đổi theo thời gian. Khi các bộ đệm được rút xuống, quy tắc này sẽ hạn chế việc phân phối cổ tức, trả lại cổ phần và trả thưởng cho nhân viên, do đó tạo điều kiện thuận lợi cho việc bảo toàn vốn. Tính đơn giản của quy tắc có thể giúp ích cho nhiều quốc gia đang gặp khó khăn trong việc hạn chế phân phối thu nhập và thực hiện các hành động khắc phục hậu quả trước khi xảy ra vi phạm các ngưỡng quy định tối thiểu. Trong bối cảnh này, việc tách biệt các yêu cầu tối thiểu và bộ đệm vốn, các hạn chế tự động dần dần được đưa vào trong khuôn khổ là đặc biệt hữu ích. Các DE nên thận trọng để không tự động hiệu chỉnh lại các ngưỡng do Basel III quy định, bởi vì họ thường đã thiết lập các yêu cầu về vốn tối thiểu cao hơn đáng kể so với các ngưỡng do Basel II quy định. Vốn bổ sung phục vụ tốt cho họ trong khủng hoảng tài chính toàn cầu (GFC) và thường là cần thiết do biến động kinh tế và tài chính cao hơn cũng như thiết lập thể chế yếu hơn, dẫn đến rủi ro cao hơn so với các AE. Các cơ quan có thẩm quyền nên xem xét cẩn thận mức vốn mục tiêu phù hợp, bao gồm tất cả các vùng đệm vốn, để đảm bảo vốn hóa phù hợp mà không cản trở hoạt động đúng đắn của hệ thống ngân hàng.
 
Bộ đệm vốn nghịch chu kì: Bộ đệm vốn ngược chu kì được thiết kế để bảo vệ hệ thống tài chính khỏi các giai đoạn tăng trưởng tín dụng quá mức thường gắn liền với việc tích tụ rủi ro hệ thống (BCBS, 2010). Mục đích là để đảm bảo rằng toàn bộ khu vực ngân hàng có đủ vốn để duy trì dòng tín dụng sau một cú sốc hệ thống. Bộ đệm cũng có thể giúp chống lại giai đoạn xây dựng của chu kì. Công cụ này yêu cầu các cơ quan có thẩm quyền của quốc gia giám sát quá trình hình thành rủi ro hệ thống và áp dụng phán đoán để xác định mức phù hợp cho bộ đệm vốn.
 
Thiếu dữ liệu và thiết lập thể chế kém phát triển có thể hạn chế hoạt động của bộ đệm vốn ngược chu kì trong các DE. Bộ đệm nghịch chu kì phải chịu một loạt các sai lệch hướng tới không hành động. Không hành động thường trở nên trầm trọng hơn bởi áp lực chính trị và vận động hành lang từ ngành tài chính tập trung quá mức vào chi phí ngắn hạn và bỏ qua lợi ích dài hạn, chẳng hạn như ổn định tài chính. Các thể chế độc lập và một khuôn khổ trách nhiệm giải trình phù hợp có thể đối trọng với những áp lực này không phải lúc nào cũng hiện diện. Trong những trường hợp như vậy, một vai trò phù hợp hơn cho các quy tắc (chứ không phải phán đoán) trong khung quyết định để kích hoạt bộ đệm có thể được khuyến khích. Việc sử dụng vùng đệm cũng có thể bị cản trở do thiếu chuỗi dữ liệu kinh tế và tài chính đủ dài. Các DE nên đầu tư vào việc nâng cao chất lượng thu thập dữ liệu để đảm bảo hoạch định chính sách phù hợp (IMF, 2014a, 2014b, 2014c).
 
Ngân hàng có tầm quan trọng trong hệ thống (D-SIB): Tác động mà tình trạng kiệt quệ hoặc đổ vỡ của một ngân hàng quan trọng trong hệ thống (SIB) có thể gây ra đối với nền kinh tế thực đã thúc đẩy việc áp dụng các yêu cầu về khả năng hấp thụ tổn thất cao hơn3. Một số ngân hàng lớn, liên kết với nhau có thể có tác động không tương xứng trong hệ thống tài chính trong nước khi so sánh với các ngân hàng không trong hệ thống thể chế. Để giảm thiểu các tác động tiêu cực do D-SIB gây ra và chi phí rủi ro đạo đức liên quan đến bảo lãnh ngầm của chính phủ, Ủy ban Basel đã phát triển một bộ nguyên tắc để hướng dẫn các khu vực pháp lí trong việc xác định các tổ chức này, đồng thời thiết lập các tiêu chuẩn hấp thụ tổn thất cao hơn cho họ (BCBS, 2012b).
 
Khung D-SIB có cơ sở lí luận và khả năng áp dụng rộng rãi, đồng thời giải quyết nhu cầu và đặc điểm của các DE. Các nguyên tắc này rất linh hoạt và cho phép các cơ quan quản lí áp đặt yêu cầu bổ sung dựa trên những đặc điểm cụ thể của quốc gia và lĩnh vực ngân hàng trong nước. Thách thức đối với các DE là làm cho các khuyến nghị cấp cao hoạt động. Để áp dụng khuôn khổ, các DE có thể không được hưởng lợi từ việc phát triển các chức năng tính điểm phức tạp để xác định các D-SIB và phân bổ chúng vào các nhóm. SIB thường dễ xác định hơn trong bối cảnh quốc gia cụ thể. Cơ quan giám sát và những người tham gia thị trường thường có quan điểm rõ ràng về D-SIB nào đang hoạt động trong thị trường của họ. Thách thức là xây dựng một quy trình để chính thức xác định và đề cử các tổ chức là D-SIB để tránh nhận thức rằng việc đề cử là tùy tiện. Điều quan trọng là đảm bảo rằng kết quả là trực quan và công bằng với các tổ chức tương tự. Cũng có thể không cần thiết phải đưa nhiều chỉ số vào công thức tính điểm. Các chỉ số truyền thống như quy mô, tính liên kết, thiếu sản phẩm thay thế và độ phức tạp thường có mối tương quan cao trong các DE. Nếu tất cả các chỉ số đều hướng đến cùng một tổ chức, thì một cách tiếp cận thận trọng sẽ giúp duy trì khung pháp lí đơn giản và trực quan.
 
Việc hiệu chỉnh các yêu cầu về khả năng hấp thụ tổn thất cao hơn đối với D-SIB liên quan đến sự đánh giá, giám sát. Các phân tích định lượng ước tính tác động của thất bại D-SIB đối với nền kinh tế trong nước là những bài học hữu ích để xem xét khi hiệu chuẩn. Thông thường, một số phương pháp được tính đến để hiệu chỉnh bộ đệm D-SIB, bao gồm các khoản lỗ lịch sử trong lĩnh vực ngân hàng của quốc gia và kết quả kiểm tra căng thẳng. Một phương pháp phổ biến khác là phương pháp tác động dự kiến bình đẳng. Cách tiếp cận này tính toán vùng đệm cần thiết để giảm xác suất vỡ nợ của một D-SIB xuống mức làm giảm chi phí kinh tế do vỡ nợ của ngân hàng xuống mức chi phí kinh tế của một ngân hàng tham chiếu không phải là D-SIB. Tuy nhiên, những phân tích này có những hạn chế cần được các cơ quan chức năng xem xét. Quyết định cuối cùng cần bao gồm mức độ quan trọng mang tính hệ thống của các ngân hàng và tính hợp lí của khung xử lí. Khuôn khổ D-SIB cũng nên bao gồm các yêu cầu về giám sát và giải quyết phù hợp. D-SIB phải chịu sự giám sát chặt chẽ, bao gồm kiểm tra và tương tác thường xuyên hơn với quản lí cấp cao và kì vọng giám sát cao hơn về quản trị doanh nghiệp, quản lí rủi ro và báo cáo dữ liệu. Các cơ quan giám sát cũng nên yêu cầu các D-SIB chuẩn bị các kế hoạch phục hồi và phương án giải quyết. Các kế hoạch này cần được phân tích kĩ lưỡng để đảm bảo rằng chúng có hiệu quả và có thể thực hiện được.
 
(iii) Đối với tài sản tính theo rủi ro
 
Rủi ro tín dụng: Sự phù hợp của cách tiếp cận tiêu chuẩn hóa đối với rủi ro tín dụng đã được củng cố. Ủy ban Basel đã sửa đổi tiêu chuẩn tối thiểu nhằm giảm sự phụ thuộc tự động vào xếp hạng tín dụng bên ngoài, nâng cao mức độ chi tiết và độ nhạy cảm với rủi ro, cập nhật hiệu chuẩn và mang lại sự rõ ràng hơn cho ứng dụng của nó (BCBS, 2017b). Tiêu chuẩn mới cũng cải thiện việc xử lí các khoản rủi ro ngoại bảng và giải quyết các rủi ro không được giám sát trước đây, chẳng hạn như rủi ro do chênh lệch tiền tệ.
 
Cách tiếp cận tiêu chuẩn hóa đối với rủi ro tín dụng là phù hợp nhất và đôi khi là động lực biến đổi duy nhất của chi phí vốn trong các DE. Ngân hàng trong các DE có xu hướng hạn chế hoạt động trên sổ giao dịch và trong một số trường hợp, đã không thực hiện các khuôn khổ rủi ro hoạt động và rủi ro thị trường. Do tính phức tạp cũng như các yêu cầu về dữ liệu và các yêu cầu tối thiểu khác, phương  pháp dựa trên xếp hạng nội bộ (IRB) không được coi là một lựa chọn khả thi trong hầu hết các DE. Phương pháp tiếp cận tiêu chuẩn hóa cũng được nhiều ngân hàng trong AE sử dụng và sẽ được làm cơ sở cho sàn đầu ra cho các ngân hàng IRB, làm cho nó trở nên phù hợp trên toàn cầu. Những cải tiến đối với việc xử lí theo quy định đối với các rủi ro ngoại bảng và xử lí các rủi ro không được phòng hộ là phù hợp với hầu hết các DE và được khuyến nghị là ưu tiên thực hiện. 
 
Rủi ro thị trường: Khuôn khổ mới về rủi ro thị trường nâng cấp đáng kể hơn khuôn khổ hiện tại bằng cách tăng tính nhất quán, gắn kết và nắm bắt rủi ro. Nó được kì vọng sẽ nắm bắt tốt hơn các rủi ro đuôi và ngăn ngừa chênh lệch giá trên sổ sách ngân hàng và giao dịch, đồng thời nâng cao tiêu chuẩn cho việc sử dụng các mô hình nội bộ (BCBS, 2019). Nó cũng làm tăng đáng kể các yêu cầu đối với vốn rủi ro thị trường, do đó giải quyết vấn đề thiếu vốn nghiêm trọng đối với các rủi ro trên sổ sách giao dịch trước GFC.
 
Khung mới được hình thành bởi ba cách tiếp cận khác nhau: Mô hình nội bộ, tiêu chuẩn hóa và tiêu chuẩn đơn giản hóa. Sự phức tạp của các mô hình nội bộ và ở một mức độ nào đó của cách tiếp cận tiêu chuẩn hóa, khiến chúng tương đối khó thực hiện. Các cách tiếp cận này đã tăng số lượng các yếu tố rủi ro và tăng cường sử dụng các mối tương quan giữa chúng, cải thiện khả năng nắm bắt rủi ro nhưng lại phải bỏ đi tính đơn giản. Việc phụ thuộc nhiều hơn vào độ nhạy cảm rủi ro khi đưa vào tính toán vốn cuối cùng làm cho phương pháp tiếp cận tiêu chuẩn hóa mới phụ thuộc vào mô hình định giá của các ngân hàng, làm phức tạp việc triển khai nhất quán của nó trong các tổ chức nhỏ hơn và trong các DE. Nhận thức được những thách thức này, BCBS đã tạo ra một cách tiếp cận tiêu chuẩn đơn giản hóa để các ngân hàng có danh mục giao dịch nhỏ hoặc không phức tạp sử dụng. Tính không quan trọng tương đối và tính đơn giản của sổ giao dịch ở nhiều ngân hàng trong các DE làm cho phương pháp tiêu chuẩn đơn giản hóa trở thành phương pháp phù hợp nhất đối với họ. Phương pháp tiếp cận tiêu chuẩn đơn giản hóa dựa trên cùng một cấu trúc của phương pháp tiếp cận rủi ro thị trường Basel II, giúp giảm đáng kể chi phí triển khai. Quan trọng nhất, khung đã được hiệu chỉnh lại để giải quyết các bài học từ GFC và giảm cơ hội chênh lệch giá giữa giao dịch và sổ sách ngân hàng. Ở những khu vực pháp lí mà thậm chí, cách tiếp cận tiêu chuẩn đơn giản hóa được coi là không phù hợp, thì một khoản phụ phí cố định để bù đắp rủi ro thị trường có thể là một lựa chọn. Ở các quốc gia nơi rủi ro thị trường thấp và tương đối đồng đều giữa các ngân hàng và quy mô của các ngân hàng khiến cho chi phí tuân thủ và báo cáo trở thành mối quan tâm lớn, thì có thể áp dụng một khoản phụ phí cố định đáng tin cậy để trang trải rủi ro thị trường. 
 
Rủi ro hoạt động: Khung vốn rủi ro hoạt động của Basel II đã được sửa đổi hoàn toàn (BCBS, 2017b). Tiêu chuẩn mới dự kiến sẽ giải quyết những thiếu sót của khuôn khổ trước đó bằng cách tăng tính nhất quán và giảm độ phức tạp trong tính toán của RWA, đồng thời nắm bắt tốt hơn rủi ro hoạt động mà các ngân hàng phải gánh chịu. Phương pháp đo lường nâng cao (tức là cách tiếp cận được mô hình hóa nội bộ) để tính toán rủi ro hoạt động đã bị loại bỏ. Khuôn khổ mới bao gồm một cách tiếp cận tiêu chuẩn hóa duy nhất được sử dụng bởi tất cả các ngân hàng. Tuy nhiên, việc áp dụng duy nhất chỉ số Basel III mới cho rủi ro hoạt động có thể không dẫn đến những thay đổi đáng kể đối với một số DE. Khung mới thay thế chỉ báo proxy cho rủi ro hoạt động, nhưng sự cải thiện về mặt nắm bắt rủi ro hoạt động là tương đối hạn chế. Độ nhạy cảm với rủi ro dự kiến sẽ tăng chủ yếu do sử dụng các khoản lỗ hoạt động nội bộ của ngân hàng dữ liệu. Tuy nhiên, cải tiến này không áp dụng cho các ngân hàng nhỏ.
 
(iv) Đối với tỉ lệ đòn bẩy (LR) 
 
Những cải cách về quy định đã đưa ra một LR để bổ sung cho các yêu cầu về vốn dựa trên rủi ro (BCBS, 2014a). LR được thiết kế để hạn chế việc xây dựng đòn bẩy trong lĩnh vực ngân hàng bằng cách củng cố khung vốn bằng một biện pháp phi rủi ro. Yêu cầu mới dự kiến sẽ giảm thiểu rủi ro làm mất ổn định các quy trình giảm nợ và đưa ra các quy trình bổ sung bảo vệ chống lại rủi ro mô hình. Ngoài ra, cải cách Basel III hoàn thiện đã đưa ra một bộ đệm LR để hạn chế hơn nữa đòn bẩy của G-SIB (BCBS, 2017).
 
Thông thường, LR không phải là một ràng buộc có liên quan trong DE. GFC tiết lộ rằng các ngân hàng có thể xây dựng đòn bẩy nội bảng và ngoại bảng quá mức trong khi vẫn thể hiện tỉ lệ vốn dựa trên rủi ro tương đối cao. Một trong những lí do chính cho sự khác biệt này là việc sử dụng các phương pháp tiếp cận mô hình nội bộ làm giảm trọng số rủi ro và tăng rủi ro mô hình. Một nguyên nhân quan trọng khác đến từ các công cụ phái sinh và các khoản đầu tư ngoại bảng khác không phù hợp được nắm bắt bởi khuôn khổ dựa trên rủi ro. Vì các ngân hàng trong DE không sử dụng rộng rãi các mô hình nội bộ cho vốn pháp định và thường có mức độ rủi ro các công cụ phái sinh hạn chế, đặc biệt khi hiệu chuẩn của nó được duy trì theo các tỉ lệ được khuyến nghị bởi các tiêu chuẩn Basel. Các DE chọn triển khai LR có thể cần điều chỉnh hiệu chuẩn của nó để đảm bảo cho nó hoạt động như một chốt chặn hiệu quả. Mức hiệu chuẩn 3% được đề xuất có thể là quá thấp để LR hoạt động như một biện pháp hỗ trợ hiệu quả trong các DE đã thực hiện yêu cầu về vốn dựa trên rủi ro cao hơn tiêu chuẩn quốc tế. Trong những trường hợp này, hiệu chuẩn của LR nên được tăng lên. 
 
(v) Đối với yêu cầu về thanh khoản
 
Tỉ lệ bao phủ thanh khoản (LCR): Khuôn khổ LCR nhằm mục đích đảm bảo rằng các ngân hàng có đủ dự trữ tài sản lưu động chất lượng cao, không bị cản trở (HQLA) có thể chuyển đổi thành tiền mặt với ít hoặc không mất giá trị trên thị trường để đáp ứng nhu cầu thanh khoản trong tình huống căng thẳng (BCBS, 2013a). Nó được tính bằng tỉ lệ HQLA chia cho tổng dòng tiền ra ròng cho kịch bản trong 30 ngày ở trong tương lai. Tiêu chuẩn yêu cầu rằng, nếu không có tình trạng căng thẳng về tài chính, giá trị của tỉ lệ này không dưới 100%.
 
Việc triển khai LCR sẽ có một số lợi ích cho DE, chúng bao gồm: (i) Một biện pháp chính xác hơn, hướng tới tương lai và nhạy cảm với rủi ro về thanh khoản và rủi ro tài trợ bằng cách sử dụng các giả định được nhấn mạnh; (ii) Tăng cường khả năng phục hồi trước các cú sốc thanh khoản ngắn hạn; (iii) Không khuyến khích phụ thuộc vào các nguồn vốn ngắn hạn; (iv) Khuyến khích các ngân hàng cải thiện quản lí trách nhiệm pháp lí. Các thách thức triển khai có thể sẽ gay gắt hơn đối với các DE do tính đa dạng và độc đáo của chúng. Việc áp dụng nhiều giả định làm cơ sở cho LCR sẽ đặt ra những thách thức đối với các DE do thị trường tài chính và hệ thống ngân hàng chưa phát triển. Khung LCR cung cấp một số lựa chọn thay thế để giúp tạo thuận lợi cho việc thực hiện. LCR giới thiệu các thỏa thuận thanh khoản thay thế là ba tùy chọn tiềm năng mà người giám sát có thể sử dụng trong trường hợp họ gặp khó khăn trong việc triển khai, đặc biệt là liên quan đến việc cung cấp HQLA không đủ. Ba cách tiếp cận có thể cho phép điều chỉnh khuôn khổ như: Sử dụng cơ sở thanh khoản của ngân hàng trung ương (phương án 1); hoặc tài sản ngoại tệ để đáp ứng nhu cầu thanh khoản nội tệ (phương án 2); sử dụng bổ sung tài sản cấp 2 với lỗ dự kiến cao hơn (phương án 3). Các tùy chọn này có thể cung cấp các giải pháp tiềm năng của DE cho các thách thức khi triển khai.
 
Ưu tiên cho các DE là việc phải thực hiện các tiêu chuẩn mạnh mẽ về quản lí rủi ro thanh khoản. BCBS đã công bố một loạt các biện pháp để quản lí và giám sát rủi ro thanh khoản (BCBS, 2008). Bộ này bao gồm 14 nguyên tắc mà các ngân hàng phải tuân thủ như trách nhiệm của hội đồng quản trị và ban quản lí cấp cao đối với rủi ro thanh khoản, các chính sách và quy trình, thử nghiệm căng thẳng và sự cần thiết phải phát triển các kế hoạch tài trợ dự phòng. Việc thực hiện các nguyên tắc này sẽ giúp ích rất nhiều trong việc tăng cường quản lí rủi ro và giúp đạt được sự nhất quán với BCP (Nguyên tắc cốt lõi 24: Thanh khoản).
 
Các DE nên nhắm mục tiêu hội tụ với LCR trong một khoảng thời gian có xem xét các điều kiện địa phương, phù hợp với kinh nghiệm ở các quốc gia đã triển khai LCR. Việc triển khai cần được quản lí với tiến độ giúp các ngân hàng và người gửi tiền có đủ thời gian để điều chỉnh theo những thay đổi. Với cấu trúc thanh khoản thặng dư, nhiều DE sẽ không gặp khó khăn trong việc tuân thủ ngưỡng 100%; tuy nhiên, có những điều chỉnh tiềm năng khác, chẳng hạn như sự phát triển của thị trường vốn và nợ và đầu tư vào các hệ thống sản phẩm tiền gửi cần thiết để ước tính chính xác dòng vốn chảy ra do căng thẳng. Các DE nên lưu tâm đến nguy cơ khuyến khích tập trung quá mức vào trái phiếu chính quyền địa phương và thực thi các tiêu chuẩn thanh khoản phù hợp theo loại tiền tệ. 
 
Tỉ lệ tài trợ ròng ổn định (NSFR): NSFR được thiết kế để giảm rủi ro tài trợ trong một khoảng thời gian dài hơn bằng cách yêu cầu các ngân hàng tài trợ cho các hoạt động của họ bằng các nguồn tài trợ ổn định. Bằng cách này, NSFR tập trung vào hồ sơ cấp vốn cơ cấu của ngân hàng nhằm giảm thiểu rủi ro căng thẳng cấp vốn trong tương lai. Nếu NSFR quá thấp, thời gian đáo hạn trung bình của các khoản nợ có thể quá ngắn hoặc về mặt tài sản, các ngân hàng có thể nắm giữ tài sản kém thanh khoản hoặc tài sản không phải là tài sản thế chấp thích hợp cho các khoản vay có bảo đảm. Việc triển khai NSFR có thể được thực hiện sau khi LCR đã được hoàn thiện. Nhiều định nghĩa về tài sản và nợ phải trả sử dụng trong NSFR được lấy từ LCR. Một cách tiếp cận thông thường hợp lí là đảm bảo rằng các ngân hàng đang sử dụng các định nghĩa này một cách nhất quán và phù hợp với mục đích của các quy định trước khi chuyển sang NSFR. Việc hiệu chỉnh các yếu tố đối với nguồn vốn ổn định sẵn có và nguồn vốn ổn định cần thiết cần được thông báo bằng phân tích định lượng toàn diện về tác động đối với tính thanh khoản của ngân hàng và quản lí tài sản, nợ phải trả. Các DE được khuyến khích tích lũy kinh nghiệm với NSFR và hiểu đầy đủ tác động của nó đối với hành vi của các ngân hàng trước khi áp đặt nó như một yêu cầu tối thiểu.
 
(vi) Trụ cột thứ 2 và 3 
 
Trụ cột 2 là một dự án dài hạn đầy thách thức nhưng phải là ưu tiên của các DE. Trụ cột 2 dựa trên các nguyên tắc cấp cao yêu cầu các ngân hàng và cơ quan giám sát đánh giá toàn diện các rủi ro mà ngân hàng gặp phải; thực hiện các hành động khắc phục hoặc giảm thiểu rủi ro khi cần thiết. Các công cụ và quy trình của trụ cột 2 cần được tích hợp đầy đủ vào phương pháp giám sát; các đánh giá cần dựa trên rủi ro, hướng tới tương lai và tạo ra một cái nhìn toàn diện về rủi ro và mức đủ vốn của ngân hàng. Việc triển khai ICAAP ban đầu có thể tập trung vào các ngân hàng lớn, là một phần không thể thiếu trong quy trình quản lí và văn hóa ra quyết định của ngân hàng. Điều đó cho phép người giám sát có được kinh nghiệm trước khi mở rộng các yêu cầu cho phần còn lại của hệ thống ngân hàng. Chẳng hạn, các ngân hàng nhỏ hơn có thể được miễn nộp hồ sơ ICAAP chính thức trong ba năm đầu tiên, hoặc có thể thiết lập miễn trừ cho các yêu cầu phức tạp hơn (ví dụ kiểm tra căng thẳng). Trụ cột 3 yêu cầu công khai có thể đảm bảo điều chỉnh để tránh chi phí tuân thủ quá mức trong DE. Các yêu cầu của trụ cột 3 đã được sửa đổi đáng kể để cho phép những người tham gia thị trường so sánh công bố thông tin của các ngân hàng (BCBS, 2015a; BCBS, 2017a). Bản sửa đổi quan trọng nhất đã giới thiệu các mẫu công bố thông tin định lượng với các định nghĩa chính xác và định dạng cố định. Mặc dù các mẫu mới là một bước tiến quan trọng, nhưng bản chất chi tiết và mối quan hệ chặt chẽ của chúng với tiêu chuẩn vốn quốc tế có thể làm cho chúng ít phù hợp hơn và tốn kém hơn để thực hiện bởi các ngân hàng địa phương nhỏ hơn. Người giám sát trong DE nên xem xét đơn giản hóa các mẫu này, có thể giảm mức độ chi tiết của thông tin được yêu cầu và bỏ qua các mẫu bao gồm các tiêu chuẩn không được triển khai ở quốc gia của họ. Tuy nhiên, các định nghĩa được sử dụng trong khuôn khổ Basel nên được duy trì ở mức độ có thể để cho phép so sánh với đồng nghiệp quốc tế.
 
5. Một số hàm ý khuyến nghị cho ngân hàng Việt Nam
 
Thứ nhất, nghiên cứu đã tổng quan, xác định các hạn chế, lỗ hổng của Hiệp ước Basel II trước tác động khủng hoảng tài chính giai đoạn 2008 - 2009 như tỉ lệ an toàn vốn không đủ bù đắp các khoản lỗ lớn do tỉ lệ đòn bẩy cao và khả năng hấp thụ lỗ của ngân hàng suy giảm; đánh giá rủi ro của đối tác được giao cho các tổ chức xếp hạng tín dụng là những tổ chức đã được chứng minh dễ bị tổn thương trước các xung đột lợi ích tiềm ẩn; Basel II thúc đẩy sự cạnh tranh quá mức giữa các tổ chức tín dụng; việc sử dụng các sản phẩm tài chính phức tạp và bảo lãnh như một phần của việc giảm rủi ro tín dụng, nhưng đồng thời đưa ra việc xử lí các phương tiện đầu tư có đặc điểm là thiếu minh bạch như chứng khoán hóa; đề xuất giải pháp đảm bảo an toàn vốn của ngân hàng dựa trên hồ sơ rủi ro tài sản của ngân hàng bắt đầu từ một tình huống tín dụng nhất định mà ngân hàng có trong danh mục đầu tư của mình; Basel II được đánh giá là nhạy cảm với rủi ro hơn nhưng chưa đầy đủ bởi một số rủi ro khác đang nổi bật trên thị trường vốn như rủi ro chiến lược, rủi ro hệ thống, rủi ro danh tiếng không phải là rủi ro hoạt động... Các hạn chế này về cơ bản đã được BIS quan tâm và có những đề xuất cải cách, sửa đổi. Nghiên cứu về các lỗ hổng, hạn chế này ngụ ý rằng, các NHTM Việt Nam hiện đang triển khai áp dụng Basel II phải rà soát, xác định những điểm hạn chế, những lỗ hổng trong hệ thống quản trị rủi ro tại ngân hàng mình để có những giải pháp khắc phục phù hợp nhằm giảm thiểu các rủi ro và hướng tới các tiêu chuẩn cao hơn.
 
Thứ hai, những sáng kiến khắc phục hạn chế trong quy định Basel II nhằm ứng phó khủng hoảng hệ thống ngân hàng quốc tế của BIS được tập trung vào việc xây dựng các thể chế tài chính vững chắc; giúp thị trường chứng khoán phái sinh an toàn hơn; chuyển đổi ngân hàng ngầm thành tài chính linh hoạt dựa trên thị trường và những thay đổi chính sách khác nhằm giúp củng cố hệ thống tài chính. Các sáng kiến này được cụ thể hóa trong khuôn khổ Hiệp ước Basel III với các yêu cầu về an toàn vi mô (như mức đủ vốn, tỉ lệ đòn bẩy, tỉ lệ thanh khoản…), bổ sung thêm các yêu cầu về an toàn vĩ mô (xử lí rủi ro hệ thống cũng như tính thuận chu kì…). Trên cơ sở các sáng kiến đó, các ngân hàng thương mại Việt Nam có thể vận dụng hoạch định, điều chỉnh, sửa đổi các quy định quản trị rủi ro của mình cho phù hợp với thông lệ trong hiệp ước Basel III.
 
Thứ ba, một số sáng kiến thực tiễn triển khai Basel III được IMF/BIS chỉ ra cho phù hợp với đặc điểm tài chính của từng nhóm nước. Cụ thể với các nước thành viên BIS và một số AE, các quy định đầy đủ của Basel III được yêu cầu thực hiện. Đối với các DE thì việc chuyển kinh nghiệm từ các AE sang có thể dẫn tới thiếu bộ đệm an toàn, chi phí tuân thủ không tương xứng với lợi ích của việc thực hiện… và cuối cùng là một khung pháp lí có thể sẽ thiếu hiệu quả. Vì vậy, để các tiêu chuẩn này phù hợp thì Việt Nam có thể xem xét thực hiện các nguyên tắc tiếp cận chung tại Hộp 1, đồng thời một số quy định có thể tùy chọn phù hợp với điều kiện cụ thể (Mục 4).
 
1 DE là một nhóm lớn và không đồng nhất của các quốc gia có hệ thống tài chính khác nhau và khác với hệ thống tài chính của các nước tiên tiến; hệ thống tài chính của nhiều DE vẫn đang được đào sâu và bao gồm các tổ chức tương đối nhỏ, đơn giản hơn, hạ tầng hệ thống tài chính kém phát triển và khuôn khổ thể chế kém hoàn thiện hơn.
2  AE là các nền kinh tế tiên tiến.
3  Cách tiếp cận dành cho D-SIB dựa trên cách tiếp cận dành cho các ngân hàng có hệ thống toàn cầu (G-SIB) do BCBS và FSB phát triển. Xem BCBS (2012b) “Khuôn khổ đối phó với các ngân hàng quan trọng trong hệ thống trong nước”,  https://www.bis.org/publ/bcbs233.htm

Tài liệu tham khảo:
 
1. Georgios L. Vousinas, 2015. Supervision of financial institutions. The transition from Basel I to Basel III. A critical appraisal of the newly established regulatory framework. Journal of Financial Regulation and Compliance, Vol. 23 No. 4, 2015, pages 383-402.
2. Zepodeanu Daniela & Gall Raluca Dorina, 2009. The Limits of Basel II Accord. University of Oradea, Faculty of Economics, University Street, No.1, 410087, Oradea.
3. Georgios L. Vousinas, 2015. Supervision of financial institutions. The transition from Basel I to Basel III. A critical appraisal of the newly established regulatory framework. Journal of Financial Regulation and Compliance, Vol. 23 No. 4, 2015, pages 383-402.
4. BIS, 2016. Adding it all up: The Macroeconomic impact of Basel III and Oustanding Reform Issues. Bank For International Settlements, Working Papers No 591.
5. Adrian Blundell Wignall and Paul Atkinson, 2010. Thinking Beyond Basel III: Necessary Solutions For Capital and Liquidity. OECD Journal: Finalcial market Trends, Volume 2010 - Issue 1.
6. Caio Ferreira, Nigel Jenkinson & Christopher Wilson, 2019. From Basel I to Basel III: Sequencing Implementation in Developing Economies. IMF Working Paper, WP/19/127.

TS. Nguyễn Khương (NHNN)
ThS. Đào Văn Hà, ThS. Nguyễn Thu Hường, ThS. Tô Thị Hồng Anh (Vụ Ổn định tiền tệ - tài chính, NHNN)
 
 

Bình luận Ý kiến của bạn sẽ được kiểm duyệt trước khi đăng. Vui lòng gõ tiếng Việt có dấu
Đóng lại ok
Bình luận của bạn chờ kiểm duyệt từ Ban biên tập
Chương trình đảm bảo và nâng cao chất lượng kiểm toán - Kinh nghiệm quốc tế và một số khuyến nghị
Chương trình đảm bảo và nâng cao chất lượng kiểm toán - Kinh nghiệm quốc tế và một số khuyến nghị
15/02/2024 1.937 lượt xem
Kiểm toán nội bộ có vai trò quan trọng trong việc tăng cường và bảo vệ giá trị của tổ chức thông qua chức năng cung cấp sự đảm bảo, tư vấn khách quan, chuyên sâu và theo định hướng rủi ro.
Ngân hàng Mizuho Việt Nam góp phần thúc đẩy hợp tác toàn diện kinh tế Việt Nam - Nhật Bản
Ngân hàng Mizuho Việt Nam góp phần thúc đẩy hợp tác toàn diện kinh tế Việt Nam - Nhật Bản
13/02/2024 2.072 lượt xem
Nhìn lại năm 2023, trên khắp Việt Nam và Nhật Bản đã diễn ra nhiều sự kiện kỷ niệm 50 năm thiết lập quan hệ ngoại giao giữa hai nước. Tháng 12/2023, Mizuho đã hỗ trợ Diễn đàn kinh tế Nhật Bản - Việt Nam tại Tokyo cùng với Ngân hàng Thương mại cổ phần Ngoại thương Việt Nam (Vietcombank) và các định chế tài chính khác.
Triển vọng kinh tế thế giới và Việt Nam năm 2024
Triển vọng kinh tế thế giới và Việt Nam năm 2024
26/01/2024 3.233 lượt xem
Sau những cú sốc mạnh trong năm 2022, hoạt động kinh tế toàn cầu có dấu hiệu ổn định vào đầu năm 2023.
Kinh nghiệm ứng dụng trí tuệ nhân tạo và tự động hóa quy trình bằng robot trong lĩnh vực ngân hàng trên thế giới và khuyến nghị cho Việt Nam
Kinh nghiệm ứng dụng trí tuệ nhân tạo và tự động hóa quy trình bằng robot trong lĩnh vực ngân hàng trên thế giới và khuyến nghị cho Việt Nam
15/01/2024 4.031 lượt xem
Chuyển đổi số và sự bùng nổ công nghệ có ảnh hưởng lớn đến hành vi của khách hàng và hoạt động kinh doanh. Xu hướng thay đổi này dẫn đến quá trình số hóa trong các lĩnh vực như sản xuất, chuỗi cung ứng, tài chính và các dịch vụ phụ trợ khác.
Thẩm quyền để xử lí ngân hàng đang đổ vỡ một cách nhanh chóng và kịp thời - Nhìn từ kinh nghiệm quốc tế và khuyến nghị cho Việt Nam
Thẩm quyền để xử lí ngân hàng đang đổ vỡ một cách nhanh chóng và kịp thời - Nhìn từ kinh nghiệm quốc tế và khuyến nghị cho Việt Nam
05/01/2024 4.952 lượt xem
Trong năm vừa qua, chúng ta đã chứng kiến rất nhiều vụ sụp đổ của những ông lớn trong lĩnh vực ngân hàng, điều này dấy lên hồi chuông cảnh báo về tính chất dễ đổ vỡ của ngân hàng. Việc một ngân hàng đổ vỡ thể hiện kỉ luật thị trường đối với những ngân hàng có hoạt động kinh doanh thiếu an toàn, lành mạnh nhưng lại tạo ra nhiều hệ lụy cho nền kinh tế, ảnh hưởng đến niềm tin của công chúng và người gửi tiền.
Phân tích lợi ích và rủi ro của tiền kĩ thuật số Ngân hàng Trung ương
Phân tích lợi ích và rủi ro của tiền kĩ thuật số Ngân hàng Trung ương
21/12/2023 6.060 lượt xem
Sự chuyển dịch nhanh chóng của hệ thống tiền tệ số toàn cầu đã khiến chính phủ các nước có phần lúng túng trong việc thích nghi với sự thay đổi mạnh mẽ trong hành vi chi tiêu và đầu tư của người dân.
Hợp tác của Trung Quốc với các nước châu Phi trong lĩnh vực ngân hàng và một số kinh nghiệm cho Việt Nam
Hợp tác của Trung Quốc với các nước châu Phi trong lĩnh vực ngân hàng và một số kinh nghiệm cho Việt Nam
20/12/2023 5.600 lượt xem
Trung Quốc là đối tác kinh tế, thương mại và đầu tư lớn nhất của châu Phi trong thời gian qua và sẽ tiếp tục trong thời gian tới. Bài viết này tóm lược sự phát triển quan hệ thương mại và đầu tư của Trung Quốc với các nước châu Phi trong thời gian hơn một thập kỉ vừa qua và việc Trung Quốc sử dụng lĩnh vực ngân hàng hỗ trợ cho sự phát triển đó.
Thực tiễn sử dụng tiền mã hóa trong tài trợ cuộc xung đột Nga - Ukraine và hàm ý cho Việt Nam
Thực tiễn sử dụng tiền mã hóa trong tài trợ cuộc xung đột Nga - Ukraine và hàm ý cho Việt Nam
16/11/2023 6.713 lượt xem
Bài viết khái quát quá trình triển khai huy động dòng vốn toàn cầu thông qua tiền mã hóa của Chính phủ Ukraine và Liên bang Nga; từ đó, đánh giá hiệu quả thực tiễn của việc sử dụng tiền mã hóa trong thanh toán xuyên biên giới, nguy cơ sử dụng tiền mã hóa trong các hoạt động rửa tiền, khủng bố và đưa ra hàm ý cho Việt Nam.
Quy định về hoạt động huy động vốn cộng đồng theo hình thức cổ phần tại Malaysia - Một số gợi mở cho Việt Nam
Quy định về hoạt động huy động vốn cộng đồng theo hình thức cổ phần tại Malaysia - Một số gợi mở cho Việt Nam
06/11/2023 6.702 lượt xem
Hoạt động huy động vốn cộng đồng đã trở nên phổ biến sau khủng hoảng tài chính toàn cầu, phương thức này đã phát triển nhanh chóng ở nhiều nước trên thế giới. Trong đó, hoạt động huy động vốn theo hình thức cổ phần (Equity - based Crowdfunding - ECF) là hình thức gọi vốn được các doanh nghiệp trong giai đoạn khởi đầu, đặc biệt là các doanh nghiệp khởi nghiệp sáng tạo rất ưa chuộng. Với ECF, các doanh nghiệp có thể huy động vốn từ cộng đồng thông qua một nền tảng trên Internet.
Phát triển ngân hàng hợp kênh: Kinh nghiệm quốc tế và một số đề xuất cho Việt Nam
Phát triển ngân hàng hợp kênh: Kinh nghiệm quốc tế và một số đề xuất cho Việt Nam
20/10/2023 7.878 lượt xem
Cùng với sự phát triển của khoa học kĩ thuật và việc sử dụng ngày càng nhiều điện thoại thông minh và máy tính bảng, xu hướng hợp kênh đã dần trở nên quan trọng đối với tập hợp đa dạng các dịch vụ ngân hàng. Hoạt động ngân hàng hợp kênh cung cấp đường dẫn đến các dịch vụ tài chính, ngân hàng thông qua nhiều kênh khác nhau (như chi nhánh ngân hàng, ATM, tổng đài điện thoại, eBanking, Internet Banking và Mobile Banking) một cách hợp nhất dựa trên ý tưởng “mọi thứ đều có thể được làm trên mọi kênh”.
Quản trị rủi ro số tại các ngân hàng thương mại: Kinh nghiệm của Ngân hàng Trung ương Đức và một số khuyến nghị
Quản trị rủi ro số tại các ngân hàng thương mại: Kinh nghiệm của Ngân hàng Trung ương Đức và một số khuyến nghị
04/10/2023 11.084 lượt xem
Khi thế giới ngày càng trở nên số hóa và kết nối, cạnh tranh trong cung cấp dịch vụ tài chính, ngân hàng ngày một gia tăng, tạo động lực cho các ngân hàng thích ứng và thực hiện chuyển đổi số. Các công nghệ mới như trí tuệ nhân tạo, điện toán đám mây, dữ liệu lớn, công nghệ chuỗi khối... đang hỗ trợ và đẩy nhanh tốc độ của quá trình chuyển đổi số, giúp các ngân hàng nâng cao hiệu quả hoạt động và cung cấp các sản phẩm, dịch vụ đa dạng đáp ứng nhu cầu ngày một cao của khách hàng.
Triển khai kinh tế tuần hoàn tại một số quốc gia trên thế giới - Kinh nghiệm đối với các doanh nghiệp tại Việt Nam
Triển khai kinh tế tuần hoàn tại một số quốc gia trên thế giới - Kinh nghiệm đối với các doanh nghiệp tại Việt Nam
04/10/2023 8.986 lượt xem
Trong vài năm gần đây, nền kinh tế tuần hoàn (Circular economy - CE) đang ngày càng được chú ý trên toàn thế giới như một cách để khắc phục mô hình sản xuất và tiêu dùng hiện tại dựa trên tăng trưởng liên tục và tăng thông lượng tài nguyên.
Xu hướng tăng trưởng kinh tế của khu vực châu Á
Xu hướng tăng trưởng kinh tế của khu vực châu Á
21/09/2023 9.829 lượt xem
Trong bối cảnh tăng trưởng kinh tế toàn cầu chịu ảnh hưởng tiêu cực bởi rất nhiều yếu tố làm suy giảm đà phục hồi, nền kinh tế các nước tại khu vực châu Á cũng nằm trong xu hướng đó và được dự báo sẽ tăng trưởng chậm lại với các động lực tăng trưởng yếu, áp lực lạm phát ở mức vừa phải.
Khủng hoảng ngân hàng tại Mỹ: Nguyên nhân và tác động
Khủng hoảng ngân hàng tại Mỹ: Nguyên nhân và tác động
20/09/2023 11.642 lượt xem
Căng thẳng ngân hàng tại Mỹ bắt đầu xảy ra vào tháng 3/2023, khi Ngân hàng Silicon Valley (SVB) sụp đổ, sau đó lan truyền sang một số ngân hàng khác, làm dấy lên lo ngại về tính ổn định trong khu vực tài chính. Do đó, việc nghiên cứu các yếu tố dẫn đến khủng hoảng ngân hàng, biện pháp xử lí của cơ quan quản lí, tác động của nó cũng như bài học kinh nghiệm rút ra là hết sức cần thiết.
Chi ngân sách nhà nước cho tăng trưởng xanh tại các quốc gia trên thế giới
Chi ngân sách nhà nước cho tăng trưởng xanh tại các quốc gia trên thế giới
04/09/2023 9.824 lượt xem
Các quốc gia hiện nay ngoài mục tiêu phát triển kinh tế thì đã từng bước chú trọng bảo vệ môi trường. Theo đó, các chính sách đã được ban hành, trong đó có chính sách chi ngân sách nhà nước cho khoa học công nghệ, cơ sở hạ tầng, con người, bảo tồn hệ sinh thái và các khoản chi khác nhằm chuyển dịch nền kinh tế hướng tới tăng trưởng xanh.
Giá vàngXem chi tiết

GIÁ VÀNG - XEM THEO NGÀY

Khu vực

Mua vào

Bán ra

HÀ NỘI

Vàng SJC 1L

74.500

77.500

TP.HỒ CHÍ MINH

Vàng SJC 1L

74.500

77.500

Vàng SJC 5c

74.500

77.520

Vàng nhẫn 9999

63.400

64.700

Vàng nữ trang 9999

63.100

64.300


Ngoại tệXem chi tiết
TỶ GIÁ - XEM THEO NGÀY 
Ngân Hàng USD EUR GBP JPY
Mua vào Bán ra Mua vào Bán ra Mua vào Bán ra Mua vào Bán ra
Vietcombank 24,330 24,700 25,777 27,192 30,165 31,449 158.62 167.89
BIDV 24,380 24,690 25,962 27,169 30,297 31,455 159.71 168.14
VietinBank 24,290 24,710 26,000 27,195 30,584 31,594 160.24 168.19
Agribank 24,320 24,670 25,943 26,957 30,363 31,342 160.38 165.98
Eximbank 24,300 24,690 26,040 26,870 30,446 31,417 160.82 165.95
ACB 24,330 24,680 26,090 26,742 30,662 31,302 160.72 165.89
Sacombank 24,330 24,795 26,208 26,773 30,767 31,257 161.56 166.6
Techcombank 24,358 24,704 25,849 27,190 30,175 31,503 156.87 169.29
LPBank 24,120 25,030 25,976 27,305 30,612 31,554 159.02 170.51
DongA Bank 24,370 24,670 26,070 26,720 30,520 31,320 158.80 165.80
(Cập nhật trong ngày)
Lãi SuấtXem chi tiết
(Cập nhật trong ngày)
Ngân hàng
KKH
1 tuần
2 tuần
3 tuần
1 tháng
2 tháng
3 tháng
6 tháng
9 tháng
12 tháng
24 tháng
Vietcombank
0,10
0,20
0,20
-
1,70
1,70
2,00
3,00
3,00
4,70
4,70
BIDV
0,10
-
-
-
1,90
1,90
2,20
3,20
3,20
4,80
5,00
VietinBank
0,10
0,20
0,20
0,20
1,90
1,90
2,20
3,20
3,20
4,80
5,00
ACB
0,01
0,50
0,50
0,50
2,40
2,50
2,70
3,70
3,90
4,60
4,60
Sacombank
-
0,50
0,50
0,50
2,20
2,30
2,40
3,70
4,00
4,80
5,55
Techcombank
0,10
-
-
-
2,50
2,50
2,90
3,50
3,55
4,40
4,40
LPBank
0.20
0,20
0,20
0,20
1,80
1,80
2,10
3,20
3,20
5,00
5,30
DongA Bank
0,50
0,50
0,50
0,50
3,50
3,50
3,50
4,50
4,70
5,00
5,20
Agribank
0,20
-
-
-
1,70
1,70
2,00
3,00
3,00
4,80
4,90
Eximbank
0,50
0,50
0,50
0,50
3,00
3,20
3,40
4,20
4,30
4,80
5,10

Liên kết website
Bình chọn trực tuyến
Nội dung website có hữu ích với bạn không?